TỰ BIẾN BẢN THÂN THÀNH BỌT BIỂN

Phương thơm Thụy từ bây giờ không có chút tinh thần như thế nào không còn, chú ý đụn tài liệu trên bàn rất cần phải giải quyết và xử lý nhưng mà chán nản và bi quan lắc đầu. Nhìn đồng hồ, vẫn chưa đến giờ đồng hồ đón Phương thơm Viễn.- Chủ tịch?Cô thỏng kí lễ độ gõ cửa. Phương thơm Thụy ngấc đầu lên:- Có cthị xã gì?- Tổng chủ tịch Trần hỏi anh sẽ coi xong xuôi bản hợp đồng với tập đoàn lớn Trương Vũ chưa?Chủ tịch hôm nay mới nhếch ngươi, lục trong đụn tài liệu trên bàn, đúc rút một tập làm hồ sơ.- Cô lấy gò này quý phái khu vực tổng giám đốc Trần, bảo ông ta để ý rồi nỗ lực tôi kí đi.Anh lật mnghỉ ngơi bộ làm hồ sơ, lôi ra bản thích hợp đồng cùng với Trương Vũ rồi đẩy đám còn sót lại cho thỏng kí. Cô khó khăn xử, chú ý quản trị tphải chăng của bản thân với ánh mắt ngờ ngạc, rồi ở đầu cuối cũng nên bê đám giấy tờ cơ đi. Pmùi hương Thụy xem qua bạn dạng hợp đồng, thấy tất cả vài ba chỗ không đúng, ngay tức thì lấy bút khoanh vào rồi lại ném cho 1 cô tlỗi kí khác:

Bạn đang xem: Tự biến bản thân thành bọt biển

- Bảo Tổng người có quyền lực cao Trần sửa lại.Trần tổng lúc này đen đủi rồi... cô thỏng kí vừa nhấn đem tập hồ sơ vừa suy nghĩ. Phương Thụy ngả người ra vùng sau, đầu ngẩng chú ý lên xà nhà. Di động bên trên bàn reo vang, anh đưa tay cầm cố lên, là Nhâm Đình.- Phương Thụy... ờ tôi... tôi đón Phương Viễn rồi nhé.Giọng y ngập ngừng nlỗi đã lo ngại gì đấy. Quả nhiên, vừa nói xong xuôi thì fan bên đó sẽ tức thì lập tức đập bàn đứng lên:- Cậu sinh hoạt im trong đơn vị đến tôi, tôi sẽ đến ngay!Cúp vật dụng, Nhâm Đình khẽ thngơi nghỉ lâu năm, quay quý phái quan sát Phương Viễn sẽ ở ngủ:- Hai fan này, thật là ~Pmùi hương Thụy gấp vã xuống gara, tài xế tìm hiểu phía nhà Nhâm Đình. Pmùi hương Viễn chắc hẳn bi đát thừa nên bắt đầu Gọi mang đến y thôi, anh nghĩ về, mấy ni cậu chẳng Chịu đựng thủ thỉ gì cả.Nhâm Đình lật gingơi nghỉ tờ tạp chí, liếc đồng hồ, thầm tính coi tên tê đã đi mất từng nào lâu nhằm cho được phía trên. Chợt chuông cửa reo, y mở to mắt, tên này đi bằng tốc độ tia nắng à? Y ra mở cửa, tuy nhiên chưa phải Phương Thụy mà lại là Trương Tiếu Vũ mang đến, hắn phương diện trầm tĩnh nói:

Xem thêm: Mang Thai Bao Nhiêu Tuần Thì Có Tim Thai ? Cách Để Tim Thai Khỏe Mạnh

- Nghe nói cậu bệnh? Tôi vừa mang đến bệnh viện thăm chụ Nhâm xong.Nhâm Đình tuyệt vọng và chán nản ôm đầu, sao hôm nay bên bản thân lại náo nhiệt vậy này? Còn còn chưa kịp mời Trương Tiếu Vũ vào thì Phương thơm Thụy đã đứng tức thì trước cửa ngõ, ko thèm nói gì ngay tức thì xông tức thì vào.Anh thấy Phương Viễn đang ngủ bên trên sofa, bất giác thấy lòng dìu dịu lại.- Bác sĩ Điện thoại tư vấn tôi mang lại đón cậu ấy.Nhâm Đình đi vào, ngồi xuống cạnh nơi cậu đang ngủ. Pmùi hương Thụy ngạc nhiên chú ý y, bác sĩ sao lại không call cho hắn? Trương Tiếu Vũ thngơi nghỉ nhiều năm, Phương thơm Thụy chính xác là dại dột ngốc, tín đồ bản thân yêu thương cảm thấy ra làm sao cũng chần chừ.- Phương thơm Thụy, cậu ấy ko cần mang đến chưng sĩ tư tưởng đâu. - Hắn nói bé dại.Pmùi hương Thụy quay lịch sự lườm một cái, rồi đến mặt Phương Viễn, thanh thanh bế cậu lên. Nhâm Đình không ngăn chặn lại, chỉ quan sát Trương Tiếu Vũ, ý bảo kệ đi.
Phương Viễn ngủ có vẻ rất ngon giấc, Phương Thụy ko nỡ thức tỉnh cậu dậy. Từ thời điểm đón cậu về anh chưa từng thấy cậu ngủ ngon giấc những điều đó. Phương thơm Viễn thường vẫn ngủ rất muộn, kế tiếp đến ngay gần sáng sủa vẫn tỉnh giấc dậy, không vấn đề gì ngủ được nữa. Phương thơm Thụy biết là do thói quen trước kìa của hai fan, yêu cầu từng tối anh số đông ôm siết lấy cậu, ao ước giúp cậu dễ chịu một chút ít. Cơ thể cậu càng ngày càng yếu đuối, cậu không ngủ, không rỉ tai, ăn uống cũng tương đối không nhiều. Pmùi hương Thụy trù trừ làm thế nào, đành dựa vào Nhâm Đình tìm giúp một chưng sĩ tư tưởng đáng tin tưởng, hằng ngày gửi cậu đi trị liệu. Đến nay đã hơn một tháng rồi, tuy nhiên chứng trạng ko tương đối rộng gì cả. Bác sĩ cũng mệt mỏi, ông nói cậu hoàn toàn thông thường, cậu mỗi lần mang lại địa điểm ông những lăn uống ra ngủ, dẫu vậy về cho bên là lại ko chịu đựng ngủ nữa. Ông dùng đủ biện pháp, thiếu nước mang cậu đi thôi miên nữa là chấm dứt. Nhưng Phương Thụy không thích, anh ko phù hợp cậu bị fan ta sử dụng thủ thuật để moi lên tiếng, cậu ko nói thì đó là không muốn, tránh việc ép.Về cho bên, Phương thơm Viễn được đặt nằm ngay ngắn thêm bên trên nệm, tuy thế Phương Thụy vừa ở xuống bên cạnh thì cậu tức thời bất thần mlàm việc trừng mắt. Phương thơm Thụy đơ bắn mình, suýt chút nữa la lên. Mắt cậu vẫn mang một màu sắc mờ đục, từ bây giờ trông lại càng quái gở.- Phương thơm Viễn, em làm sao vậy?Phương thơm Thụy vơi giọng hỏi. Nhưng Pmùi hương Viễn ko vấn đáp, cậu ngồi dậy, khía cạnh lại đờ ra chú ý về phía cửa kính cạnh bên khu đất, tuy vậy cậu chẳng thấy được gì cả. Anh thsinh hoạt dài, sao cậu lại thành thử gắng này chđọng, thọ lắm rồi anh không được nghe thấy giọng cậu.Chợt Pmùi hương Viễn mở miệng gọi:- Phương thơm Thụy.Pmùi hương Thụy thứ nhất là hốt hoảng, sau đó là vui mắt khôn cùng, rứa lấy tay cậu:- Anh phía trên, Phương thơm Viễn, em mong muốn nói gì?- Anh gồm biết vấn đề thân chúng ta là gì không? - Cậu ko nkhô nóng không đủng đỉnh nói. Phương thơm Thụy cạnh tranh hiểu:- Là gì?Cậu chầm rãi trả lời:- Anh không hiểu tôi, chưa bao giờ gọi cả. Anh chỉ hiểu được tôi bây giờ chính là Trình Khải, hiểu được trước đây anh vẫn hiểu nhầm tôi, hiểu được anh bây giờ rất cần phải bù đắp cho tôi. Nhưng anh lần khần, tôi chưa lúc nào bắt buộc anh bù đắp một cái gì cả.Rồi Phương thơm Viễn bất thần lên giọng:- Phương Thụy, anh đo đắn sao, anh mỗi đêm nằm cạnh sát tôi vẫn khiến tôi nhớ tới các thời điểm anh cường bạo tôi. Anh mỗi lúc ôm tôi đang khiến cho tôi ghi nhớ cho lần anh ôn nhu rồi lại đem đá tôi đi. Anh bảo làm sao tôi tin anh đây? Tôi vị anh mà lại không đủ ánh nắng, tôi vì chưng anh nhưng mà không đủ tuổi tphải chăng, cả năm cả mon chỉ ngồi bậc cửa ngõ như một nhỏ chó hóng anh. Tôi mất tất cả vì chưng anh, đến hơn cả dòng thân phận rách nát nát nhát mọn cũng mất, tuy vậy tôi dấn lại được gì... chỉ toàn là ngờ vực với hoài nghi tưởng. Tôi ngốc đầy đủ rồi, tôi không đủ can đảm nữa đâu!Phương thơm Viễn nghứa hẹn ngào, tay túm chặt tnóng chăn. Cậu từ bây giờ chính là ao ước nói ra không còn vớ cả:- Phương thơm Thụy, tôi không trở nên dịch tư tưởng, tôi trọn vẹn thông thường, tôi chỉ là đã hết yêu anh nữa cơ mà thôi!Phương Thụy như bị sét tấn công ngang tai, anh trợn mắt, điều Phương thơm Viễn vừa nói... là sao? Cậu hết yêu thương anh?Pmùi hương Viễn ngán nản:- Kẻ yêu anh là Trình Khải ngây thơ... chưa phải tôi! Anh hoàn hảo lắm, mà lại không Tức là người nào cũng đề nghị yêu anh cho chết đi sinh sống lại, anh bao gồm hiểu không? Tôi là con tín đồ, tôi gồm tri giác, tôi sẽ không đần đến cả đi yêu kẻ đang hành hạ mình. Anh hiện thời chính là giam giữ tôi, anh nói anh đang biết sự thật, nói mong mỏi thay thế phạm tội, nhưng mà anh quan sát anh hiện nay gồm khác trước đó không? Phương thơm Thụy bây giờ mới định thần lại:- Pmùi hương Viễn, em chớ như thế...Cậu chẳng nhằm anh nói hết câu, sức lực lao động do dự lấy đâu ra, vẫn rứa nói tiếp:- Anh đã khi nào từ hỏi bản thân coi có thực sự yêu tôi ko chưa? Hay tất cả chỉ là sự ăn năn hận so với fan chúng ta Trình Khải? Sao anh cđọng buộc phải giữ tôi ở kề bên, anh vốn dĩ trước đó chưa từng yêu tôi!Pmùi hương Viễn giằng tay thoát ra khỏi tay anh, lần mò xuống khỏi giường. Phương Thụy cuống quýt:- Em định đi đâu? Phương Viễn, em ko yêu thương anh thì thôi, anh xin em đừng đi đâu cả... em ở chỗ này cùng anh được không?Phương Viễn thnghỉ ngơi dài, ngồi phịch xuống:- Anh có bị làm sao không vậy? Anh cần tôi để triển khai gì? Ctương đối chưa ngán sao?Phương Thụy đã hết nói cách khác tiếng nào nữa, lẳng yên ổn quỳ xuống bên dưới chân cậu. Pmùi hương Viễn ko thèm quyên tâm, vẫn nói:- Anh ko phải hạ mình nhằm nói lời yêu thương với cùng 1 kẻ nhưng ai ai cũng mong muốn vứt bỏ như tôi đâu. Anh ko nợ tôi gì cả.Phương thơm Thụy cúi đầu, tay bỏ trên đầu gối cậu, một thời điểm lâu sau bắt đầu ngước lên:- Anh sẽ không nhằm mất em đâu. Pmùi hương Viễn, anh yêu thương em là sự việc thật, anh biết bản thân ích kỉ, tuy nhiên xin em chỉ cần sinh sống lại trên đây thôi, được không?Phương thơm Viễn mím môi:- Anh...Pmùi hương Thụy vực dậy, đặt tay lên vai cậu:- Hôm nay mệt rồi, em mau sinh sống đi.Phương thơm Viễn hất tay anh ra, co chân lên, chui vào chăn uống ở xuống. Phương thơm Thụy quan sát cậu điều này, mắt chan chứa đau đớn. Những gì anh đang có tác dụng với Phương Viễn là thiết yếu tha đồ vật, anh chỉ mong cậu hoàn toàn có thể thanh nhàn quên đi cùng ngơi nghỉ bên anh thôi. Nhưng quá khứ đọng tươi đẹp xưa kia cần thiết cứu giúp vãn được thực tại khổ cực hiện giờ, anh biết buộc phải làm những gì đây? Nếu anh Chịu sống thiệt với cảm hứng của bản thân mình thì hiện thời đâu khiến cho cậu buộc phải cực khổ những điều đó. Cậu nói đúng lắm, cậu mất toàn bộ bởi anh, bị fan ta hất hủi cũng không ca cẩm, tuy nhiên chắc rằng điều độc nhất khiến cho cậu cực khổ chính là vì anh đang thiếu tín nhiệm cậu. Phương thơm Viễn sẽ thay duy trì kín đáo cthị trấn thân phận, chỉ nhằm anh có thể bình an sinh sống nhưng mà ko bắt buộc day chấm dứt, cậu không sở hữu và nhận đôi mắt anh tìm kiếm bao thọ, bởi vì ko coi kia là một trong món nợ anh đề nghị trả. Phương thơm Viễn từng nói với Trương Tiếu Vũ, anh ko nợ cậu điều gì hết, tất cả rất nhiều là cậu từ nguyện. Cậu trường đoản cú dấn tôi đã sợ hãi bị tiêu diệt Trình Khải, không phải cậu lẩn thẩn nnơi bắt đầu, chỉ là cho dù khi đó cậu gồm cầm nói cố làm sao thì anh cũng trở nên hoài nghi. Phương thơm Thụy chỉ mong mỏi trường đoản cú đấm mình một cái, anh sao rất có thể suy nghĩ cậu là loại fan đó? Xung quanh phần đông chĩa mũi dùi về mình thì cậu nói cách khác được gì đây? Phương Thụy nhận thấy, lúc đó một thời cơ nhằm chứng tỏ thân phận thiệt sự của bản thân mình cậu cũng không có... bởi bạn độc nhất cậu tin cẩn lại ko hệ tin cẩn cậu. Anh thừa dở người xuẩn rồi... Phương Viễn hiện nay thiếu tín nhiệm vào lời yêu của anh ý cũng như thôi...Pmùi hương Thụy anh đang làm gì ráng này... Cuộc đời Phương thơm Viễn sau đây đang rứa như thế nào đây? Nếu không có anh, liệu cậu có hạnh phúc hơn không? Pmùi hương Thụy không thích gật đầu đồng ý, cậu là của anh ấy cơ mà? Cuộc sống của anh giả dụ không có bao gồm cậu thì phù hợp đang chẳng không giống gì địa ngục? Anh rất có thể trường đoản cú vứt tình thân này sẽ không... thật sự là quá khó!~~~~~~~~~Sáng ni ttránh hốt nhiên đổ mưa tầm tã, Phương Thụy không tới cửa hàng nhưng mà ở trong nhà, ra quyết định làm bếp nào đó mang lại Phương Viễn nạp năng lượng. Vốn được người hầu kẻ hạ thành quen thuộc buộc phải anh chưa biết bản thân bắt buộc bước đầu trường đoản cú đâu cả. Trên mạng có nhiều cách làm làm bếp phần đông món đơn giản, anh quyết định sẽ có tác dụng cháo cá. Phương Viễn trường đoản cú ngày qua mang lại tiếng vẫn không chịu thoát ra khỏi chống, cơm trắng tối cũng ko chịu đựng ăn khiến anh xót xa không khỏi bệnh.Siêu thị có vẻ vắng ngắt rộng phần đông ngày, như ý vẫn chưa hẳn um tùm giữa các quầy sản phẩm, tuy vậy Pmùi hương Thụy vốn dĩ gồm biết lựa chọn thực phẩm đâu. Loay hoay dựa vào tín đồ bán hàng lựa chọn cho một bé cá, còn nhờ bọn họ rút xương ra rồi bắt đầu xách mang đến.Quá trình nấu bếp nạp năng lượng bắt đầu thiệt sự trở ngại. Phương thơm Thụy vừa phát âm trên điện thoại cảm ứng thông minh vừa làm cho, mấy lần suýt bị rộp, còn hỗ trợ đổ vỡ tương đối nhiều bát đĩa, cnhì dnóng thì bị đổ sát hết, lênh bóng ra sàn. Đến mười giờ đồng hồ, một chén bát cháo cá ở đầu cuối cũng được để trên ktuyệt, Phương thơm Thụy gõ cửa phòng ngủ:- Pmùi hương Viễn, bữa sớm thôi.Không gồm giờ đồng hồ vấn đáp, anh bèn đánh liều tự ý xuất hiện ra. Người bên phía trong sẽ ngồi bên dưới khu đất, tay cầm sách đọc.- Sao em lại ngồi dưới khu đất nhỏng vậy? Mau lên chóng đi, anh bao gồm làm bếp cháo mang lại em...Phương Viễn hừ một cái, đặt quyển sách xuống đất:- Tôi không thích ăn.Phương Thụy đặt kgiỏi lên bàn, giọng ôn tồn:- Hay nhằm lát nữa anh đưa em ra bên ngoài ăn uống, từ bây giờ mưa to lớn lắm đó... ăn uống tạm điều này trước vẫn nhé?Anh bê chén cháo lên, ngồi xuống múc một muỗng lên đưa tới miệng cậu. Phương thơm Viễn xa lạ với thứ hạng chăm sóc thái vượt này, muỗng cháo vừa chạm vào môi thì cậu mau chóng xoay đi, gửi tay lên ngăn chặn. Ai ngờ do mắt ko thấy gì cần tay cậu gạt trúng bát cháo, toàn cục cháo nóng đổ úp lên cánh tay Pmùi hương Thụy.Phương Thụy cắn răng, gấp rút đứng lên đi vào nhà tắm. Phương thơm Viễn cũng hoảng loạn đứng dậy, cậu đích thực không cầm cố ý làm điều này. Cậu lần tìm tìm tới cỗ ván thuốc, tuy vậy thực thụ lần chần chiếc làm sao là dung dịch trị rộp, cuống cả lên đến mức nấc làm cho đổ không còn cả dung dịch ra bên ngoài. Chợt tất cả 1 bàn tay lành rét thế mang tay cậu:- Anh ko có gì, tương đối đỏ lên chút ít thôi.Phương thơm Viễn quay trở lại, túm lấy anh:- Sao lại chẳng sao, nhằm tôi gọi cho Nhâm Đình.Mắt cậu sẽ đỏ lên rồi mà lại Phương Thụy lại thấy hết sức vui:- Thuốc trị bỏng đây này, em thoa giúp anh nhé? Lát nữa anh đã gọi mang đến Nhâm Đình hỏi xem có sao ko là được.Pmùi hương Viễn dường như vẫn lấn cấn:- Thật ko có gì chứ?Phương thơm Thụy mỉm cười, bế cậu lên, bước qua lô hỗn độn bên trên đất rồi ngồi lên giường:- Em hoàn toàn có thể vứt cái tính lúc nào thì cũng thấp thỏm đấy đi được không? Em chỉ việc tin anh thôi, từ bỏ nay anh sẽ là nơi dựa bền vững và kiên cố nhất mang lại em. Phương thơm Viễn, em không cần phải từ bỏ bản thân lo cho chính mình nữa, cũng không phải lo mình vẫn trở nên nhiệm vụ của người khác. Pmùi hương Viễn không nói gì, bảo cậu ko đề xuất lo lắng ư? Làm sao cậu làm cho được đây? Cậu gồm gì để bắt Pmùi hương Thụy sinh hoạt bên cạnh bản thân cả đời? Cậu xứng với anh sao?(Cái này tui call là trường đoản cú ti thú ˋ︿ˊ )Phương Thụy đắn đo trong tâm cậu suy nghĩ gì, chỉ thầm vui miệng vị cậu xem ra vẫn tồn tại hết sức quyên tâm đến bản thân.- Tôi hy vọng ra bên ngoài nghỉ ngơi...Pmùi hương Viễn bỗng bé dại vơi lên tiếng, Phương thơm Thụy nghe hoàn thành thì thú vui tắt ngúm tức thì chớp nhoáng, nuốt khan một cái:- Sao lại yêu cầu ra ngoài? Tại phía trên không giỏi sao?Pmùi hương Viễn nhắm đôi mắt lại, cậu phân biệt cánh tay ôm cậu đang siết chặt lại.- Chúng ta cách nhau một ít... chắc hẳn rằng sẽ tốt rộng. Tôi yêu cầu thời hạn để suy nghĩ một chút ít.Phương Thụy vắng lặng, cậu cũng không nói gì nữa, chỉ ngồi dậy khỏi lòng anh, nuốm đem tuýp thuốc ban đầu sờ lên cánh tay anh. Pmùi hương Thụy cúi đầu, cụ lấy bàn tay cậu, lí giải cậu bôi lên những vệt domain authority red color hồng. Cả hai mẫu gì cũng không nói, lặng lẽ âm thầm khiến cho ngừng công việc."Tách"Một giọt nước nóng rét rơi trên mu bàn tay của Phương Viễn, tuy thế tay cậu vẫn bị Pmùi hương Thụy mang đi chuyển lại. Lại một giọt nước nữa rơi xuống, nước mắt cứ đọng nlỗi mưa ko kể kia... mãi ko Chịu đựng tạnh. Nhưng lần này không có ai đặt tay lên má anh với nói "Đừng khóc!" nữa, toàn bộ chỉ còn lại lặng yên lạnh giá.~~~~~~~~~~~~Nhâm Đình đứng trước cửa ngõ khu căn hộ chung cư cao cấp chỗ Phương Thụy làm việc, chú ý về phía fan đã đặt chân đến. Phương Viễn đi cực kỳ chậm rì rì bởi đề nghị dò mặt đường, người phía sau bước theo, phương diện không ngước lên lần nào, cũng không dám hướng dẫn cậu đi cố kỉnh như thế nào cho đúng.(Cúi mặt xuống nữa đi con o(╯□╰)o) Pmùi hương Viễn đồng ý lúc Nhâm Đình chuyển tay vậy lấy tay cậu rồi theo anh đi mang đến vị trí đỗ xe pháo, đâm vào. Phương thơm Thụy gắng chú ý theo một chút ít, tuy nhiên Nhâm Đình vẫn nhanh tay đoạt đi túi tư trang trên tay anh:- Tôi đã gửi cậu ấy đến chỗ cảnh giác. Cậu bước vào đi.Nói rồi y leo lên xe cộ, lái đi. Cả quá trình Phương thơm Viễn ko ngoái ra ngoài một đợt như thế nào. Ngóng theo mẫu xe đang chạy xa dần, lòng Pmùi hương Thụy thắt lại, đau đớn cù phương diện đi, rồi bỗng dấn reviews mình đã ướt từ bỏ lúc nào...Nhâm Đình chú ý vào gương chiếu đằng sau, thấy Phương Viễn sẽ âm thầm vệ sinh nước mắt, thì thầm thngơi nghỉ nhiều năm... sao lại nên quấy rầy nhau nlỗi vậy?...Trịnh Na bây giờ bảo rằng ước ao mang lại chơi với Phương Viễn, tuy nhiên trong công ty chỉ tất cả từng một Phương Thụy đã ngồi đờ đẫn. Cô ngồi xuống cạnh anh, hỏi:- Sao vậy? Cậu ấy chưa phải không yêu cầu đi trị liệu nữa sao?Phương thơm Thụy ko nói gì, mắt đăm đăm chú ý vào cuốn nắn truyện cổ tích cậu đang trả lại anh. Anh biết cậu hết sức quý nó... nếu như vẫn trả lại thì gồm yêu cầu hoàn thành luôn rồi không? Trịnh Na khó tính, hy vọng mắng anh cơ mà không nỡ, đành lôi di động ra.- Anh coi này, tôi dạo này tốt cho tới chơi cùng với cậu ấy, tôi chụp được rất nhiều ảnh chưa? Muốn nắn tôi gửi mang lại không?Pmùi hương Thụy thấy được mấy bức ảnh, ngay tức thì gửi tay giằng rước điện thoại cảm ứng thông minh của cô. Trịnh Na âm thầm khinc bỉ, đây điện thoại tư vấn là thê nô yêu cầu không? Hay là tên này bệnh tật cuồng vợ?Pmùi hương Thụy không quan tâm cô nghĩ về gì, vừa ngắm hình họa vừa cười 1 mình. Pmùi hương Viễn trong hình họa đầy đủ cười cợt rất vui vẻ, chú ý cậu điều này anh bắt đầu nhận biết, có lẽ rằng chỉ bao gồm mặt anh cậu new thấy không dễ chịu và thoải mái...Pmùi hương Thụy nói mong đem tổng thể nơi ảnh này, Trịnh Na đồng ý luôn, còn giúp gửi chúng qua mail mang đến anh. Anh đem in ra, treo đầy bên trên tường phòng để ngủ, đêm nào cũng phải ngắm một thời điểm new chịu chùm chnạp năng lượng chìm vào giấc mộng....Phương Viễn được mang đến một trung trọng điểm giành cho tthấp khuyết tật, cậu từng ngày đa số đọc sách mang lại đám trẻ kthi thoảng thị ở chỗ này nghe. Mắt cậu vẫn trọn vẹn mù hẳn, nhưng cũng không ảnh hưởng không ít tới sinc hoạt thường ngày. Trung trung tâm bố trí cho cậu 1 căn phòng nhỏ dẫu vậy bên phía trong vừa đủ vật dụng gì, cậu rất bằng lòng.Một ngày của cậu phần đông là thức dậy, chờ đến giờ đi làm, sau đó trsinh sống về nạp năng lượng trưa. Lũ tphải chăng ở đây đầy đủ ham mê giờ đề cập chuyện của cậu, hào khởi đến hơn cả ko chịu học tập chữ nữa, cđọng đòi cậu nên cho. Phương thơm Viễn biết không thấy được ánh nắng đang buồn bã lắm. Ngày còn bé dại, thời điểm mới bị mù, cậu vẫn hoảng loạn đến mức khóc không còn một tuần ngay tắp lự. Sau này Trương Tiếu Vũ tngày tiết phục mãi cậu new Chịu đi phẫu thuật ghép ghnghiền, nhưng lại nên nói rằng, được thấy được gần như sản phẩm là 1 trong điều khôn cùng niềm hạnh phúc.Hôm ni cậu đề cập cho chúng nghe mẩu chuyện "Lâu đài tía sư tử vàng". Đây là 1 trong những truyện cổ tích trong tập sách cũ của bà chủ tịch trung chổ chính giữa cho cậu. Cthị trấn này cũ đến hơn cả phần nhiều chẳng ai biết đến, cậu cũng chẳng rõ mấy câu truyện trong tập sách kia có nguồn gốc tự đâu nữa, nhưng lại quả thực đọc rất thú vị.Lũ tphải chăng có vẻ như hớn hở lắm, ngồi yên ổn để ý chờ đón cậu đề cập cthị trấn. Vì bị mù, đề xuất chốc chốc bọn chúng lại hỏi một câu, nlỗi bé quỷ trông ra làm sao, tốt nhỏ dê trông cố gắng như thế nào, cô công chúa đầu bạn mình dê trông kì viên lắm phải không? Một bạn lớn số 1 lớp, vốn bắt đầu mù không lâu vừa nghe vừa cười ha hả, xuất sắc bụng diễn đạt cho cả lớp con dê trông núm nào. Lũ tphải chăng há mồm vểnh tai lắng tai, kế tiếp cũng cười cợt váng lên:- Đầu fan mình dê thì hay lắm, đến thời gian nửa thân trên cũng trở thành fan thì cô ấy vẫn đề nghị trườn đấy! (*)Pmùi hương Viễn ban đầu gọi truyện cũng ko để ý, giờ thấy phe cánh tthấp cười, cũng nhảy mỉm cười thành tiếng:- Mấy đứa này...Cả thầy với trò các cười, phòng học tập đột nhiên chốc hân hoan hẳn lên. Phương thơm Thụy đứng cạnh cửa sổ, chú ý cậu điều đó, lòng đột chốc ấm cúng hẳn. Có lẽ Phương Viễn của anh đã vô cùng niềm hạnh phúc...(*) Đây là diễn biến vào truyện Lâu đài cha sư tử quà. Cô công chúa sống trong thành tháp bị biến thành dê, hoàng tử đi lạc vô đó, con dê bảo đại trượng phu hãy ngủ lại cha tối. Ba tối chàng đầy đủ bị hành hạ và quấy rầy vì chưng vây cánh quỷ, tuy vậy mỗi sáng lại thấy bé dê vươn lên là ra một bộ phận của con tín đồ. Trước hết là đầu, tiếp đến là thân trên rồi thân dưới. Truyện này có tìm trên mạng cũng không tồn tại đâu, vày nó thực sự phía bên trong một cuốn sách rất cũ rồi. Mẹ tui đã lấy đốt Q_Q nếu như ai biết cuốn sách kia thì cmt bên dưới nhé π_π ~~~~~~~~~~~~~- Cậu ấy vừa mới đây sinh sống giỏi lắm.Giám đốc trung tâm là 1 trong thiếu phụ to tuổi, bà chuyển đến Phương Thụy một ly nước rồi nói. Anh mỉm mỉm cười cảm ơn:- Tôi vô cùng hàm ơn bà, cậu ấy sau đây sẽ buộc phải dựa vào cậy bà rồi.Giám đốc cười:- Nơi này xa thị thành N lắm, giờ cơ mà về thì không kịp đâu, cậu sinh hoạt lại một tối nhé? Tôi đang thu xếp phòng đến cậu.Pmùi hương Thụy vốn vẫn muốn sống lại nhìn Phương thơm Viễn thêm một chút nên đồng ý ngay lập tức. Giám đốc khôn xiết quý anh, cho dù gì thì tập đoàn lớn Pmùi hương Thụy đã và đang cỗ vũ rất nhiều đến dòng trung vai trung phong này.Bà sắp xếp mang đến anh ngơi nghỉ ngay gần chống Phương Viễn, trong khu kí túc thầy giáo. Tại khu vực này chỉ bao gồm mình Phương Viễn là có kthi thoảng ktiết, cậu cũng tương đối ít lúc tiếp xúc với các giáo viên khác. Sau khi dùng cơm trắng buổi tối, phần nhiều người hồ hết triệu tập lại buôn dưa lê, cậu thì lại xin phnghiền về chống trước. Pmùi hương Thụy lúc ăn uống cơm đã ngồi xa xa một chút ít, vừa nạp năng lượng vừa để ý đến cậu.Phương Viễn về chống, vừa đi vừa nỗ lực gậy dò mặt đường. Pmùi hương Thụy đi ngay lập tức phía đằng sau, vừa đi vừa chú ý bóng dáng nhỏ nhỏ xíu trước mặt. Cậu vẫn vậy, chỉ là chú ý đã thư thái rộng rất nhiều.Phương Viễn vừa vào chống ngay thức thì cởi giầy, đi rửa khía cạnh. Phương Thụy lại ngồi lên nệm, dựa sườn lưng vào tường ngăn sẽ bạc phếch. Anh quay đầu sang một bên, áp má vào khía cạnh đánh giá giá buốt, nhắm đôi mắt nỗ lực cảm thấy một ít âm tkhô hanh nào đó của cậu từ bỏ phía vị trí kia. Nhưng một ít anh cũng ko nghe thấy, chiếc xúc cảm khi cơ mà fan mình yêu thương tmùi hương chỉ giải pháp bản thân bao gồm một tường ngăn cũ nhưng cthấm hút thngơi nghỉ cũng ko có khả năng nắm bắt được thiệt sự hết sức giận dữ. Pmùi hương Thụy cảm giác tyên ổn mình thắt lại, từng nhịp thlàm việc cũng xôn xao theo, tiếng nút bên phía trong lồng ngực bị đè nén... thật nghẹt thở vượt.Pmùi hương Viễn từ bây giờ cũng đã ngồi lên nệm, tựa tín đồ vào tường, lôi sách ra ban đầu phát âm. Cậu đo đắn sau sống lưng mình, Pmùi hương Thụy cũng đang ngồi, anh ý muốn biết bao được nghe thấy nào đấy từ bỏ phía cậu, nhưng đương nhiên, cậu chỉ vắng lặng.Hai tín đồ, ngay sát nhau vào tấc gang cơ mà nlỗi xa cả ngàn dặm...~~~~~~~~~~~~Viết chương này làm tui nhớ đến hồi viết Hối Hận, khổ kinh lên được. Kiểu miêu tả tâm trạng, tâm lý đau khổ ấy, nhiều lúc chỉ ước quyển từ điển tra từ ╮(╯_╰)╭ Viết xong lại nghĩ không biết thế đãổn chưa nhỉ? phải sửa không nhỉ? Nghe cả đống nhạc ếu cảm hứng nào cả o(╯□╰)o khổ quá đi~~~ Đừng ai kêu gào ngược công nữa nhé, chuyện còn chưa kết thúc ╮(╯_╰)╭ tui không để con tui thiệt thòi đâu.
table('setting')->where("{$db->web}")->select('code_footer'); if($oh->code_footer){ # nếu có code header tùy chỉnh $code_footer = htmlspecialchars_decode($oh->code_footer); $code_footer = str_replace('[home_link]', $home, $code_footer); $code_footer = str_replace('[home_name]', $h, $code_footer); $code_footer = str_replace('[link]', $link, $code_footer); $code_footer = str_replace('[title]', $head->tit, $code_footer); $code_footer = str_replace('[des]', $head->des, $code_footer); $code_footer = str_replace('[key]', $head->key, $code_footer); $code_footer = str_replace('[image]', $head->img, $code_footer); $code_footer = str_replace('[link]', $link, $code_footer); $code_footer = str_replace('[date_Y]', date('Y'), $code_footer); echo $code_footer; } ?>